Thấy Lâm Tầm Phong quỳ gối trước mặt mình, Chu Linh Hoàn không quá kinh ngạc, cũng chẳng hề nhíu mày, thái độ vô cùng bình tĩnh.
"Có nỗi oan khuất gì?" Chu Linh Hoàn nhạt giọng hỏi.
Nàng đã sống năm mươi lăm năm trên đời, chuyện gì mà chưa từng thấy qua. Những kẻ đến cầu xin nàng như Lâm Tầm Phong cũng chẳng phải chỉ có một mình ông.
Lâm Tầm Phong giả vờ như không thấy ánh mắt của Phương Sương, nhanh chóng kể lại ân oán giữa mình và Viên thị. Ông đặc biệt nhấn mạnh đến cô bé tên Ngụy Dung, kể rõ hoàn cảnh hiện tại của nàng khó khăn đến nhường nào.




